Kính thưa các thầy cô giáo cùng các bạn sinh viên thân mến!
Giờ phút này, được đứng tại đây, tôi vô cùng xúc động và hạnh phúc.
Bởi vì, tôi lại được trở về với những tháng ngày đi học.
Tôi lại được sống quãng thời gian tràn đầy năng lượng, với bao khát khao, với bao khờ khạo.
Khát khao muốn làm mọi thứ. Khờ khạo nghĩ rằng mình có thể làm được mọi thứ.
Nhưng mà, các bạn sinh viên thân mến, hãy cứ khát khao, hãy cứ khờ khạo, bởi vì chính sự khát khao đó, chính sự khờ khạo đó lại là ngọn nguồn cho mọi thành công to lớn trong đời người!
Các bạn sinh viên thân mến!
Các bạn đại diện cho một thế hệ, gọi là thế hệ Z, hay genZ.
Các bạn có biết không?
Lịch sử của mỗi dân tộc là những câu chuyện, trong đó, mỗi thế hệ kể câu chuyện của chính mình.
“Bạch đầu quân sĩ tại
Vãng vãng thuyết Nguyên Phong”
“Người lính già đầu bạc Kể mãi chuyện Nguyên Phong”.
Người lính già đầu bạc nhà Trần đã kể cho con cháu của mình nghe câu chuyện thế hệ Nguyên Phong năm 1258.
Cha tôi kể cho tôi nghe câu chuyện về bước chân xẻ dọc Trường Sơn. Tôi lớn lên trong tiếng ru của bà, của mẹ, có những câu thơ mà tôi nhớ mãi:
“Khi Tổ quốc gọi tên từng thế hệ
Trong vinh quang con không phải cúi đầu
Ai biết mang niềm kiêu hãnh xa sâu
Sẽ biết sống làm người xứng đáng”
Những thế hệ tiền bối của Thái Nguyên chúng ta đã kể cho chúng ta nghe những câu chuyện về huyền thoại Hồ Núi Cốc, về xây dựng ngành luyện kim, về phát triển đường cao tốc.
Thế hệ chúng tôi đang nỗ lực vì một Thái Nguyên số, Thái Nguyên xanh và Thái Nguyên hạnh phúc.
Vậy các bạn sinh viên, sau này, các bạn sẽ kể cho con cháu mình nghe câu chuyện gì?
Các bạn vẫn còn thời gian để suy nghĩ, vì các bạn còn rất trẻ, vì các bạn vẫn còn đang ngồi trên ghế giảng đường. Nhưng, tôi vẫn phải nhắc để các bạn nhớ:
Bằng tuổi các bạn, Trần Quốc Toản đã cầm quân đối trận với những viên tướng bách chiến bách thắng khét tiếng toàn cầu như Ô Mã Nhi hay Toa Đô!
Bằng tuổi các bạn, Bill Gates đã sáng lập ra Microsoft, Mark Zukerberg đã sáng lập ra Facebbook!
Giờ phút này, được đứng tại đây, tôi xin kể cho các bạn nghe về mười câu chuyện mà mà tôi nghĩ rằng các bạn sinh viên ngành CNTT sẽ ít khi được nghe.
Câu chuyện thứ nhất, đó là ước mơ về một thế hệ lập trình.
Từ rất lâu trước khi chiếc máy tính đầu tiên ra đời, Alan Turing đã ước mơ và hình dung về một chiếc máy có thể tính toán bất cứ thứ gì tính toán được.
Từ rất lâu trước khi Google trở nên phổ biến toàn cầu, Larry Page và Sergey Brin đã ước mơ về việc biến tất cả thông tin trên thế giới này đều có thể tìm kiếm và truy cập được và họ vẫn tiếp tục thực hiện việc đó cho tới hôm nay.
Những chiếc iPhone vừa ra mắt gần đây, vẫn tiếp tục thực hiện khát khao của cha đẻ ra nó là tạo ra những sản phẩm tốt nhất thế giới.
Mỗi thành tựu lớn lao đều được nhen nhóm từ rất lâu trước đó bởi những ước mơ như vậy.
Tôi mong rằng mỗi bạn sinh viên ngồi đây sẽ cụ thể hóa ước mơ về một thế hệ lập trình. Trong kỷ nguyên số, toàn cầu đang nói chung một thứ ngôn ngữ – đó là ngôn ngữ lập trình. Các bạn đừng chỉ sử dụng các ứng dụng do người khác viết sẵn, hãy lập trình ra nó.
Có thể, có bạn sẽ đặt câu hỏi: Tại sao chúng ta cần lập trình ra các sản phẩm công nghệ số để làm gì, khi thế giới đã có rất nhiều những sản phẩm của nước ngoài rồi?
Có những vấn đề, những bài toán của người Việt mà nếu chúng ta không làm thì sẽ không ai giúp chúng ta làm.
Nếu các bạn còn nhớ, chúng ta đã từng phải trải qua những đợt phong toả kéo dài, những khó khăn, thử thách chưa từng có do đại dịch Covid-19 mang lại.
Khi tham gia Tổ công tác đặc biệt tại tâm dịch Thành phố Hồ Chí Minh, một câu chuyện làm tôi nhớ mãi là một người quen nhờ tìm kiếm giúp người thân đang nằm ở bệnh viện nào, tình trạng ra sao.
Nhưng do sự đứt gãy về thông tin giữa các tuyến bệnh viện phòng chống Covid-19, mà phải mất một thời gian tôi mới tìm ra, nhưng khi ấy thì người bệnh đã mất. Tôi cảm thấy bất lực giữa cơn đại dịch và ước rằng giá mà chúng ta có giải pháp công nghệ số tốt hơn!
Đại dịch Covid-19 đã tạm yên, nhưng những đại dịch khác rồi sẽ lại tới.
Tổng Bí thư Tô Lâm trong một phát biểu gần đây đã chỉ đạo rằng: “Các ngành nghề cơ bản, cốt lõi của nền kinh tế phải được phát triển”.
Đối với ngành CNTT chúng ta, tư duy lập trình gắn liền với tư duy chế tạo ra sản phẩm, tư duy Make Things, tư duy Make in Việt Nam, tư duy Make in Thái Nguyên.
Tư duy này là gốc rễ của một xã hội phát triển thịnh vượng và bền vững.
Câu chuyện thứ hai, đó là đánh thức người khổng lồ ở bên trong mỗi chúng ta
Có thể, có bạn sẽ đặt câu hỏi: Alan Turing, Lary Page, Sergey Brin hay Steve Job là những thiên tài, còn chúng ta chỉ là những người bình thường, chúng ta có làm được không?
Thực ra, trong mỗi người, đều có sẵn một người khổng lồ đang say ngủ, một thiên tài đang chờ được đánh thức.
Có thể các bạn chưa tin lời tôi nói, rằng bản thân mình có thể trở thành con người có tài năng về bất kỳ lĩnh vực nào.
Song bạn hãy tin là trên đời này tuyệt đối không có người nào bất tài cả.
Alex Ferguson là một cầu thủ trung bình, nhưng lại là một huấn luyện viên xuất sắc. Mỗi người chúng ta có thể chọn một việc để xuất sắc.
Mỗi người chúng ta có thể lựa chọn một chỗ đứng phù hợp với mình trong thế hệ lập trình này.
Tôi xin được chia sẻ một chút về sự lựa chọn của cá nhân tôi.
Cách đây 22 năm, lúc đó, tôi bằng tuổi các bạn đang ngồi đây và cũng lựa chọn theo ngành công nghệ thông tin.
Từ ngày còn học phổ thông, tôi đã có niềm tin rằng công nghệ sẽ tạo nên những giá trị tốt đẹp hơn cho xã hội.
Và ước mơ ngày đó của tôi đơn giản là vào một ngày đẹp trời, mình có thể tạo ra một ứng dụng có hàng triệu người dùng.
Ước mơ này dẫn dắt tôi vào Đại học Bách khoa để theo đuổi ngành Công nghệ thông tin.
Những năm tháng tiếp theo học tập tại Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore, tôi nhận ra rằng người Việt chúng ta do yếu tố lịch sử mà đã có rất nhiều thiệt thòi.
Chúng ta đã lỡ nhịp toàn bộ những cuộc cách mạng khoa học công nghệ trước đây. Vì vậy mà thành tựu về khoa học công nghệ, sản xuất, giáo dục hay tiến bộ xã hội mà các quốc gia khác có hàng trăm năm để xây dựng, chúng ta chỉ có vài chục năm để cải thiện.
Nhưng chỉ chưa đầy 6 tháng đi làm sau khi tốt nghiệp, tôi đã quyết định không đi theo con đường ban đầu mà tôi đã chọn.
Thay vào đó, tôi đã quyết định trở về Việt Nam, tôi trở thành công chức quản lý nhà nước trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại Bộ Thông tin và Truyền thông.
Tại sao tôi lại làm như vậy?
Vì tôi nhận ra rằng, nếu chỉ một mình tôi, dù giỏi đến đâu, tôi cũng chỉ có thể tạo ra một số lượng hạn chế các ứng dụng. Mà hình như, tôi cũng không được xuất sắc cho lắm trong việc tự mình viết ra các ứng dụng.
Nhưng nếu tôi trở thành một công chức quản lý nhà nước về công nghệ thông tin, tôi sẽ có khả năng tạo ra các chính sách và hỗ trợ hàng trăm nghìn người tạo ra hàng chục nghìn sản phẩm, ứng dụng hữu ích phục vụ có thể lên tới hàng trăm triệu người dùng trong tương lai.
Cùng một ước mơ, nhưng thực hiện theo một cách khác. Tôi nghĩ rằng, chúng ta không cần phải giới hạn bản thân trong một lựa chọn, một con đường. Có rất nhiều cách để ta có thể thực hiện ước mơ của mình, và đôi khi, con đường ít được chọn lựa lại mang lại sự thay đổi lớn nhất.
Có thể, có bạn sẽ đặt câu hỏi: Chúng ta đang gặp nhiều khó khăn, chúng ta có làm được không?
Nếu bạn sinh ra trong một hoàn cảnh khó khăn, thì hãy nhớ rằng khó khăn là bà đỡ cho những tài năng lớn.
Người xưa tổng kết: “Khi trời giao sứ mạng trọng đại cho người nào, nhất định trước hết phải làm cho ý chí của họ được tôi rèn, làm cho gân cốt họ bị nhọc mệt, làm cho thân xác họ bị đói khát, làm cho họ chịu nỗi khổ sở nghèo túng, làm việc gì cũng không thuận lợi. Như thế là để lay động tâm chí người ấy, để tính tình người ấy trở nên kiên nhẫn, để tăng thêm tài năng cho người ấy”.
Ước mơ về một thế hệ lập trình sẽ là ngôi sao dẫn lối, là ngọn đuốc soi đường cho chúng ta đi. Ước mơ về một thế hệ lập trình sẽ tạo ra một quốc gia lập trình. Một thế hệ lập trình sẽ đưa Việt Nam trở thành một quốc gia số, thịnh vượng, nhân văn và rộng khắp.
Nhưng không có giấc mơ nào trở thành hiện thực nếu chúng ta không thức dậy làm việc một cách chăm chỉ và kiên trì trong thời gian đủ dài.
Để có khoảnh khắc quả táo rơi vào đầu vào năm 1687, khi phát minh ra định luật vạn vật hấp dẫn, Issac Newton đã phải trăn trở suy nghĩ về câu chuyện này trong hơn 20 năm, từ năm 1665.
Câu chuyện thứ ba, đó là lớn lên từ những việc nhỏ.
Mọi hành trình dù dài đến vạn dặm thì đều bắt đầu từ một bước chân.
Mỗi bức tường dù cao đến nghìn mét thì đều được tạo thành từ những viên gạch nhỏ.
Tôi mong các bạn sớm nhận ra rằng: Việc nhỏ sẽ tạo ra việc lớn. Và khi đó, các bạn sẽ biết cách tập trung làm việc nhỏ.
Còn lúc nào bạn cũng cho rằng chỉ cần tập trung vào việc lớn, thì sẽ không bao giờ có việc lớn ở cạnh bạn, vì xung quanh sẽ luôn chỉ có việc nhỏ.
Làm việc nhỏ, nhưng suy nghĩ phải lớn, tầm nhìn phải lớn, khát vọng phải lớn.
Một hạt mầm cây cổ thụ, phải được gieo trồng trên mảnh đất lớn, nhưng trưởng thành nhờ hàng tỷ giọt sương và giọt mưa nhỏ.
Câu chuyện thứ tư, đó là đi học nhưng quan trọng là tự học.
Sự tự học không đến từ mưu cầu về bằng cấp hay điểm số, mà từ chính những giá trị tự thân bền vững mà nó đem lại.
Sự tự học không phải là trách nhiệm mà nhà trường đặt lên bạn, bố mẹ đặt lên bạn, mà là trách nhiệm bạn tự chủ động gánh vác.
Ở giảng đường đại học, những gì các bạn được học cũng chỉ là một số kiến thức tổng quan để hiểu cái đại cương mà thôi. Biển học là vô bờ. Trong thời đại này, mọi thứ biến động và thay đổi rất nhanh, trong khi giảng đường lại chỉ dạy ta những điều đã cũ, ít thay đổi.
Tuy nhiên, những điều ấy lại là những điều căn bản nhất, những nền tảng vững chắc nhất, cho chúng ta phương pháp lý luận, phản biện, tìm kiếm, từ đó mở ra những cơ hội để chúng ta tự học thêm.
Giảng đường trang bị cho chúng ta công cụ để bước vào cuộc phiêu lưu chủ động tìm kiếm và khám phá những tri thức mới.
Bác Hồ là tấm gương sáng về tinh thần tự học và thói quen đọc sách không ngừng. Ngay cả khi đã trở thành Người đứng đầu của Đất nước, Bác vẫn tự học cái mới mỗi ngày. Nhờ đó, Bác đã tiếp thu một tri thức khổng lồ, luôn luôn theo kịp những diễn biến của thời đại, để lãnh đạo công cuộc giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước.
Vì vậy, hãy luôn nhớ, đi học, nhưng quan trọng là tự học.
Tôi mong các bạn hãy giữ mãi sự tò mò của thuở ấu thơ, khi mà chúng ta thắc mắc xiết bao khi nhìn con cò đứng ngủ bằng một chân, con ve kêu ra rả cả buổi trưa, con cua bò ngang trên mặt đất, con đom đóm tỏa sáng mỗi tối.
Câu chuyện thứ năm, đó là thói quen đọc sách.
Khi mới đi làm, tôi luôn mặc cảm tự hỏi tại sao những nước nhỏ, ít dân, lại giàu mà những nước khác thì không. Tại sao những nước nghèo tài nguyên lại có nền kinh tế phát triển?
Những câu hỏi đó thường không được thầy cô giáo giải thích trên lớp một cách thấu đáo, thuyết phục. Bố mẹ tôi ở nhà cũng không có khả năng giải thích một cách thấu đáo. Nhưng thật may mắn, những năm tháng ấu thơ và đi học, bố mẹ tôi và thầy cô giáo đã tạo cho tôi một thói quen đọc sách, đam mê sách.
Nếu một người không đọc sách, vậy thì giá trị của họ sẽ được quyết định bởi những người xung quanh. Bởi vì họ không có cách tiếp nhận thông tin nào khác, chỉ có thể tiếp nhận từ những người xung quanh ấy, hoặc dần dần bị môi trường thay đổi, mãi mãi không thể tìm thấy chính mình.
Đọc sách là một cách để nuôi dưỡng tâm hồn, kiến thức, tư duy. Những cuốn sách đã đọc, mặc dù có thể bạn không nhớ nội dung, nhưng chúng vẫn sẽ luôn tồn tại trong cách nói chuyện, trong quan điểm sống, trong bề dày của tâm hồn và sự rộng lớn của tinh thần bạn.
Mỗi khi tìm được một ý hay trong sách tôi thường ghi chép lại.
Thầy tôi dạy: Tốt nhất là đóng góp tri thức mới, nếu không làm được như vậy, thì tổng hợp lại những cái đã biết theo một cách mới cũng là đóng góp.
Những gì hôm nay tôi chia sẻ với các bạn hầu hết là những tri thức mà tôi đọc sách và ghi chép lại.
Vậy nên, các bạn cũng hãy coi sách là liều thuốc chữa lành, là nguồn cảm hứng khơi dậy trí tuệ, là con đường để thức tỉnh tâm hồn.
Câu chuyện thứ sáu, đó là Đông – Tây kết hợp.
Phương Đông có tinh hoa phương Đông. Phương Tây có tinh hoa phương Tây.
Tôi vẫn đọc và cảm nhận rất rõ hồn văn, hồn thơ đẹp trong Kinh thi, vẫn thấy những giá trị của Kinh dịch, của Bắc sử, của Nam sử.
Tôi cũng vẫn thấy giá trị của Y tông tâm lĩnh, của Địa lý Tả ao, của Tử vi và Nhân tướng học. Đây là những thứ kỹ năng mềm mà mỗi người chúng ta đều nên học và cần phải học. Chẳng hạn, tôi giật mình chợt nhận ra rằng ai cũng cần biết những kiến thức tối thiểu về dược tính của cỏ cây xung quanh mình.
Tôi cũng thấy sự hội tụ của Đạo học phương Đông và khoa học phương Tây, thấy sự giống nhau đáng kinh ngạc giữa Kinh Dịch và hệ nhị phân – nền tảng của khoa học máy tính.
Nếu chúng ta chỉ đơn thuần máy móc học khoa học phương Tây thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ sánh được với phương Tây.
Nhưng nếu chúng ta kết hợp nhuần nhuyễn được giữa đạo học phương Đông nghìn năm của tổ tiên chúng ta và khoa học phương Tây thì chúng ta sẽ có chỗ đứng của riêng mình trong sự phát triển của thế giới này.
Suy rộng ra, đây là câu chuyện về việc kết hợp hài hoà giữa cái toàn cục và cái cục bộ, giữa cái phổ biến và cái cá biệt.
Vì vậy, các bạn hãy tìm cách vận dụng tri thức toàn cầu, công nghệ toàn cầu vào giải quyết bài toán đặc thù của Việt Nam, của Thái Nguyên. Ví dụ, dùng drone để nâng cao chất lượng trồng cây chè Tân Cương.
Câu chuyện thứ bảy, đó là tinh thần thượng võ.
Võ thuật dạy con người cách rèn luyện sức khỏe, thân thể. Còn võ đạo dạy con người cách đứng vững, tự tin, không khuất phục trước kẻ mạnh và độ lượng trước người yếu.
Võ thuật dạy con người quyền, cước, binh khí. Còn võ đạo dạy con người khi nào phải kiên quyết tiến lên, khi nào phải dũng cảm lùi lại, biết thua cũng quan trọng như biết thắng.
Người có võ không đánh bừa, đó là văn trong võ. Người viết văn không cố chấp, đó là võ trong văn.
Xã hội luôn luôn vận động, biến đổi. Võ trong cuộc sống của con người gần đây không còn quan trọng như trước đó nữa.
Ngày càng có ít người luyện võ hơn, những tinh hoa võ đạo cũng theo đó dần bị mai một. Việt Nam nên đưa võ thuật và võ đạo trở thành một môn học bắt buộc cho học sinh, vừa rèn luyện thể chất, vừa rèn luyện tinh thần.
Môn này thực ra quan trọng hơn nhiều so với việc học một số môn khác hiện nay.
Câu chuyện thứ tám, đó là tầm quan trọng của sự đạm bạc, tĩnh lặng.
Trong 1 bức thư răn dạy con của Gia Cát Khổng Minh, có một câu mà tôi cực kì tâm đắc và muốn chia sẻ với các bạn sinh viên ở đây: “Đạm bạc minh chí, ninh tĩnh trí viễn”, có nghĩa là đạm bạc thì chí hướng mới sáng tỏ, tĩnh lặng thì trí tuệ mới sâu xa.
“Đạm bạc” như bầu trời mùa thu. Khi trong tâm không có tạp niệm, vô dục vô cầu cá nhân thì sẽ khiến chí hướng càng trở nên sáng tỏ và kiên định. Trong trạng thái này, con người sẽ không bị danh lợi tầm thường trói buộc, không bị thế gian phồn hoa hư ảo cám dỗ, ăn mòn. Khí độ đạm bạc đó coi danh lợi được mất cá nhân chỉ như nước chảy mây trôi, như sương, như khói, còn chí hướng thì lại kiên cường như tùng, như bách, trong mưa tuyết gió sương vẫn đứng thẳng vươn mình.
“Ninh tĩnh” như mặt nước phẳng lặng. Mặt nước càng phẳng lặng, càng phản chiếu rõ vạn vật trên đời. Tâm càng tĩnh thì càng nhìn rõ được thế giới. Nếu tâm không tĩnh thì gặp một chút vướng mắc cũng giống như ngồi trên đống lửa, gặp một chút khó khăn cũng khiến người ta cảm thấy bi quan chán nản, tâm trí hỗn loạn, ruột gan rối bời. Chỉ có “tĩnh tâm” mới có thể trưởng thành! Khi đã đạt được trạng thái “tĩnh tâm” thì gặp chuyện lớn sẽ không bị nao núng, bình thản ung dung mà đón nhận. Tâm nếu như con sóng ngoài mặt hồ, hỗn loạn không lúc nào được yên thì rất khó làm nên việc gì.
Chỉ có tâm thái bình lặng, không bị tạp niệm mới có thể xác định và thực hiện được những mục tiêu cao xa.
Câu chuyện thứ chín, đó là trăm thiện, hiếu đứng đầu.
Người xưa dạy: “Bách thiện hiếu vi tiên”, nghĩa là trong trăm đức tính tốt thì hiếu đứng đầu.
Tôi tin rằng đây là nền tảng, là nguồn gốc của tất cả những việc thiện.
Đó không chỉ là sự biết ơn cha mẹ và tổ tiên, sự trân trọng tình mẫu tử, bổn phận làm con phải luôn nhớ đến công ơn sinh dưỡng của đấng sinh thành mà làm những việc hiếu nghĩa.
Mà còn là nét văn hóa dân tộc với truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa của dân tộc Việt Nam.
Tôi nghĩ rằng các bạn sinh viên ở đây, ít nhất nên nói 3 lời cảm ơn mỗi ngày, có thể là cảm ơn cha mẹ, cảm ơn thầy cô, hay đơn giản là cảm ơn những người bạn, những người đã hỗ trợ mình hằng ngày trên con đường học tập hay trong cuộc sống, đấy là cách để mình tạo dựng sự biết ơn sâu sắc hơn trong tâm hồn.
Câu chuyện thứ mười, đó là về năm điểm tựa cuộc đời.
Người xưa đã từng nói: “Vi nhân mặc thuyết thành nhân dị”, nghĩa là, “Làm người đừng mặc định cho rằng thành người dễ”.
Càng trưởng thành, các bạn lại càng phải đối mặt với nhiều sóng gió cuộc đời. Mỗi lúc như vậy, các bạn lại cần có những điểm tựa để dựa vào, để vượt qua và bước tiếp. Mỗi người có thể tự lập cho mình năm điểm tựa quan trọng.
Gia đình là điểm tựa.
Gia đình là nhà, có thể là cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em và cả những người cùng nhau chung sống dưới một mái nhà. Rộng hơn gia đình thì là gia tộc, gồm những người họ hàng thân thuộc. Trong gia tộc thì việc giữ gìn sự hòa mục là quan trọng nhất.
Mỗi người vun đắp điểm tựa này cho mình thông qua từng sự kiện trong cuộc sống hàng ngày và thông qua những dịp quan trọng khác như cưới hỏi, sinh nhật, thượng thọ, tang ma, giỗ tết.
Mỗi người dù bận đến đâu cũng vẫn dành thời gian cho gia đình mình, cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp. Đừng để phiền phức trong công việc ảnh hưởng đến gia đình, người thân nhưng cũng đừng để gia đình, người thân ảnh hưởng đến công việc.
Tổ tiên là điểm tựa.
Tổ tiên sinh thành ra con cháu. Cây có cội, sông có nguồn. Gốc mục cây chết. Nguồn khô sông cạn. Mỗi người vun đắp điểm tựa này cho mình thông qua lòng thành kính thờ phụng, biết ơn tổ tiên.
Truyền thống văn hóa Việt Nam là mỗi người dù bận đến đâu cũng vẫn dành thời gian cúng vái gia tiên, tế lễ nhà thờ tổ, từ đường và tảo mộ. Mỗi tuần tiết, hoặc ngày giỗ, hoặc khi có việc hiếu hỉ, có việc quan trọng thì con người thực hành các nghi lễ phụng sự tổ tiên..
Hồn thiêng sông núi là điểm tựa.
Hồn thiêng sông núi là anh linh, tú khí của các anh hùng liệt sĩ, các vị thần linh hộ quốc đời đời tạo thành.
Mỗi người vun đắp điểm tựa này cho mình thông qua lòng thành kính tưởng nhớ, biết ơn các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để bảo vệ quê hương, xứ sở.
Truyền thống văn hóa Việt Nam là mỗi người dù bận đến đâu cũng vẫn dành thời gian thực hiện các hoạt động tưởng nhớ, tri ân các anh hùng liệt sĩ.
Trời đất là điểm tựa.
Trời đất là đấng tối cao, chúa, phật, tiên, thánh, mẫu. Trời sinh, đất dưỡng muôn người, muôn vật, tạo nên thế giới.
Mỗi người vun đắp điểm tựa này cho mình thông qua lòng thành kính cúi đầu trước trời đất và luôn ý thức rằng mọi hành động của mỗi người thì trời đất đều biết và chứng giám.
Truyền thống văn hóa Việt Nam là mỗi người dù bận đến đầu cũng vẫn dành thời gian đi lễ chùa, lễ đền để thực hành các nghi lễ tế bái trời đất.
Tổ quốc là điểm tựa.
Mỗi người vun đắp cho mình điểm tựa này thông qua tinh thần phụng sự Tổ quốc, đặt lợi ích của quốc gia, dân tộc cao hơn lợi ích cá nhân.
Năm điểm tựa cuộc đời này ai cũng có, chỉ khác nhau ở chỗ mỗi người chăm lo, vun đắp, củng cố, thực hiện theo những cách khác nhau mà thôi.
Mỗi bạn sinh viên ở đây, đều giống như một mầm xanh đầy tiềm năng, nếu biết vun đắp, củng cố và tựa vào năm điểm tựa này, thì sẽ có thể vươn cao, đâm chồi nảy lộc và phát triển mạnh mẽ.
Hãy nhớ rằng, những điểm tựa này không chỉ giúp bạn vượt qua khó khăn, mà còn là kim chỉ nam dẫn dắt các bạn đến những thành công trong tương lai.
Các bạn sinh viên thân mến!
Hãy thắp lên ánh lửa trong mỗi đôi mắt!
Sinh viên là những người con ưu tú của Đất nước. Để đi được xa, các bạn phải khỏe mạnh. Các bạn hãy chọn cho mình một môn thể thao và rèn luyện thường xuyên.
Các bạn hãy luôn có một sự rực rỡ hiện lên trên khuôn mặt, có sự tự do phóng khoáng của tuổi trẻ, có một ngọn lửa trong mỗi ánh mắt, có sự tự tin quả cảm và sự rực sáng của khát vọng.
Hãy để sự tự do và phóng khoáng của tuổi trẻ tỏa sáng. Hãy thắp lên trong ánh mắt bạn một ngọn lửa nhiệt huyết, mang theo sự tự tin, kiên cường và khát vọng cháy bỏng.
Kính thưa các thầy cô giáo!
Tương lai của mỗi quốc gia bắt đầu từ các trường học của họ.
Xin cảm ơn các thầy cô giáo về những nỗ lực không mệt mỏi. Xin kính chúc các Thầy, Cô sức khoẻ, tiếp tục sự nghiệp trồng người cho Tỉnh và cho Đất nước!
Bài phát biểu nhân Lễ Khai giảng năm học 2024-2025 và Kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tại Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông Thái Nguyên ngày 18/11/2024)




