Thơ của Ông như bầu trời mùa thu, trong thăm thẳm, buồn sâu lắng. Hai câu đầu tả cảnh trời đất cuối thu thuộc vào loại tuyệt cú, hai câu cuối là tâm sự của bậc ẩn sĩ.
Nguyên tác:
Vãn lập Trường thiên mạc mạc thuỷ du du, Hoàng lạc sơn hà thuộc mộ thu. Tiện sát hoa biên song bạch điểu, Nhân gian luỵ bất đáo thương châu.
Dịch nghĩa:
Buổi chiều đứng trông Trời bao la vắng lặng, nước trôi man mác Lá vàng rụng khắp núi sông, báo cảnh thu tàn Lòng thèm được như đôi chim trắng trên bãi cát Cái lụy nhân gian không đến được chỗ này
Dịch thơ:
Chiều thu Trời cao thăm thẳm, nước mênh mang Sông núi tàn thu lá rụng vàng Thèm được như chim trên bãi cát Nhân gian còn lụy khó tìm nhàn.




