Trăng thưở ấu thơ khác, trăng thời mơ mộng khác, còn ánh trăng văn phòng lại cũng khác.
NGẮM TRĂNG Ở VĂN PHÒNG Giữa Văn phòng tĩnh lặng Giật mình thấy trăng qua Bóng câu trôi ngoài cửa Đã mấy mùa trăng xa ... *** Thuở ấu thơ trăng tròn Trải vàng trên đồng lúa Cánh sáo diều chở gió Vi vu trên sông Ngân ... Lớn lên trăng rất gần Tôi gửi thơ vào đó Sao Bắc Đẩu chói đỏ Dẫn đường những ước mơ ... Còn ánh trăng bây giờ Lại nhuộm màu thực tế Trăng muôn đời vẫn thế Chỉ người là khác thôi ... *** Ngẫm vầng trăng trong tôi Khác "Trăng suông" thơ bố Bao khát vọng nguyên đó Chờ gội vàng núi sông ... Trung Thu, 2009
Vài dòng thay lời bình:
Bài thơ này có lẽ là bài thơ đặc biệt nhất của tôi, khi mỗi khổ thơ tôi suy nghĩ về một người với những cung bậc xúc cảm khác nhau: Có một chút man mác buồn khi nghĩ đến một ai đó, có một chút kỷ niệm ấu thơ ngọt ngào khi nghĩ nhớ đến cậu bạn thuở thiếu thời, có một chút nhớ đến bản thân mình thời học sinh và sinh viên sôi nổi, có một chút ngậm ngùi khi cuộc sống dạy tôi rằng cuộc sống không giống như những gì tôi vẫn nghĩ, có một chút nghĩ đến bố tôi, cả thân phụ và nhạc phụ, nhưng hơn hết tất cả, nhiệt huyết trong tôi vẫn luôn còn bỏng cháy như ngày nào ….




