Có những cuộc gặp chỉ diễn ra một lần trong đời, nhưng đủ để hóa thành một miền ký ức sống mãi. Nhiều thứ rồi sẽ cũ theo năm tháng, còn nghĩa tình thì càng đi qua thời gian càng hiện rõ, như ngọn núi sau màn sương, như vầng trăng sau cơn mưa.

ÁO CHÀM
Anh qua miền Đông Bắc
Áo chàm em về đâu?
Khói lam chiều bảng lảng
Xanh ngăn ngắt một màu
Trăng treo trên đỉnh núi
Sao lấp lánh mắt huyền
Chén rượu nghiêng tay nhỏ
Men lá nghìn năm duyên
Tiếng khèn vang trong gió
Dặt dìu khúc tráng ca
Sương rơi bàng bạc tóc
Những mùa trăng đã qua!
Đèo cao in vó ngựa
Suối sâu dạo tiếng đàn
Bóng ai trong sương khói
Chập chờn màu thời gian
Anh qua miền Đông Bắc
Sương mờ trên lối xưa
Áo chàm muôn năm cũ
Bỗng hiện về trong mưa…
***
Áo chàm ai thuở ấy
Lại về qua giấc mơ
Nghìn năm chưa phai dấu
Vẫn nợ một câu thơ …
Bắc Kạn, 08/4/2025
Vài dòng tản mạn:
Giữa dòng đời hối hả, em đang ở đâu?
Núi vẫn xanh, khói vẫn bay, buổi chiều vẫn xuống như cả ngàn năm trước. Núi rừng Đông Bắc bảng lảng một vẻ đẹp mộc mạc, một thời thanh xuân và một mối nhân duyên. Giữa bao la đất trời lại thiếu đi một điều thân thuộc, dù nhỏ bé, nhưng không gì bù đắp nổi.
Con người trao hơi ấm, thời gian ủ thành men. Mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên, nhưng duyên không được tạo nên trong một ngày. Cũng như men lá phải chờ năm tháng mới thành rượu, càng ủ lại càng nồng.
Tiếng khèn hòa vào gió, để khúc tráng ca tan vào sương bạc. Tuổi trẻ nghe tiếng khèn là niềm vui, tuổi già nghe tiếng khèn là ký ức.
Đèo vẫn in dấu vó ngựa, suối vẫn ngân như tiếng đàn, nhưng bóng người chỉ còn chập chờn trong sương khói. Mọi hình tướng đều mờ dần theo năm tháng. Mọi cuộc gặp đều chỉ là vô thường.
Mọi dấu chân rồi sẽ mờ, mọi bóng hình rồi sẽ khuất. Chỉ có điều đã in vào tâm mới không bị sương khói của thời gian xóa nhòa.
Có những món nợ không thể trả bằng của cải, mà chỉ có thể trả bằng sự nhớ thương, bằng một câu thơ còn dang dở mãi cả ngàn năm …




