Yêu quý tặng AT và TN.
Con người sống trên đời có hai thứ: tư đức và công hạnh. Tư đức là nhân cách riêng của từng người, như là nhẫn nại, can đảm, quả quyết hay điềm đạm. Công hạnh là cách ứng xử với những người xung quanh như cha mẹ, anh em, vợ chồng, bà con, bè bạn hay xa hơn nữa là với dân tộc và nhân loại.
Phép ứng xử trong đời người nói thì nhiều, nhưng không gì vượt được ra ngoài một chữ Nhẫn.
Con người thấu được chữ Nhẫn thì sẽ có được sự điềm đạm. Sự điềm đạm cũng được gọi là Dũng. Tô Đông Pha viết: Chỗ mà người xưa gọi là hào kiệt ắt phải có khí tiết hơn người. Nhưng nhân tình có chỗ không nhịn được. Bởi vậy, kẻ thất phu gặp nhục, tuốt gươm đứng dậy, vươn mình xốc đánh. Cái đó chưa gọi là dũng. Kẻ đại dũng trong thiên hạ, trái lại, thình lình gặp những việc phi thường cũng không kinh, vô cớ bị những điều ngang trái cũng không giận. Đó là nhờ chỗ hoài bão của họ rất lớn và chỗ lập chí của họ rất xa vậy.
Thế giới tự nhiên cũng là kho tri thức phong phú về phép ứng xử nếu con người chú tâm tìm tòi.
Vẻ đẹp của đại dương, mang rất nhiều bí ẩn. Tất cả dòng sông rồi sẽ chảy về biển lớn, vì biển hạ mình thấp hơn mọi con sông.
Vẻ đẹp của cánh đồng, mang rất nhiều bài học. Tất cả lúa non đều vươn thẳng lên trời, nhưng lúa càng chín càng cúi đầu xuống thấp.
Vẻ đẹp của thành công, mang rất nhiều thất bại. Tất cả kẻ kém cỏi thường thể hiện bằng âm thanh, còn người thành công tỏa sáng trong im lặng.
Chỉ khi nào một người thực sự biết hạ mình, biết cúi đầu, biết im lặng để bỏ được cái ta và tự ngã, chính lúc đấy tự thân người ấy sẽ là biển lớn, là đồng lúa chín, là người thành công.
Từ “biết” là quan trọng. “Biết” nghĩa là đúng chuyện chứ không phải là hồ đồ ngây dại mà hạ mình, cúi đầu, im lặng trước cái xấu cái ác.
Phép ứng xử trong đời người vì thế có thể được nói gọn trong một chữ Nhẫn. Nếu cụ thể hóa thêm thì có thể làm rõ bằng chín chữ: Biết hạ mình. Biết cúi đầu. Biết im lặng.




